Hiển thị các bài đăng có nhãn tin xã hội. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn tin xã hội. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 22 tháng 3, 2016

Cập nhật: Gia đình đưa tiễn cố nhạc sĩ Thanh Tùng về nơi an nghỉ cuối cùng

Sáng 22/3 lễ viếng cố nhạc sĩ Thanh Tùng đang diễn ra tại Nhà tang lễ Bộ Quốc Phòng - số 5 Trần Thánh Tông - Hà Nội.

Những ngày vừa qua, nền âm nhạc Việt Nam liên tiếp đón nhận những nỗi đau lớn trước sự ra đi của nhiều tên tuổi nhạc sĩ, ca sĩ tài năng. Sáng 15/3, nhạc sĩ Thanh Tùng - tác giả của nhiều bản tình ca bất hủ, người dẫn đầu trong xu hướng nhạc nhẹ những năm 90 đã trút hơi thở cuối cùng sau thời gian dài chống chọi với bệnh tật. Nhạc sĩ Thanh Tùng sinh năm 1948, ông hưởng thọ 69 tuổi.
Ngày 22/3, gia đình cố nhạc sĩ đã làm lễ viếng, lễ truy điệu cho ông tại Nhà tang lễ Bộ Quốc Phòng - Số 5 Trần Thánh Tông - Hà Nội. Trong cáo phó, gia đình làm theo di nguyện của cố nhạc sĩ Thanh Tùng là không nhận tiền phúng điếu. Gia đình chọn nơi an nghỉ cho ông tại Công viên Thiên Đức (Vĩnh Hằng Viên - tỉnh Phú Thọ).
Cập nhật: Gia đình đưa tiễn cố nhạc sĩ Thanh Tùng về nơi an nghỉ cuối cùng - Ảnh 1.
 Cáo phó cố nhạc sĩ Thanh Tùng. Gia đình ông không nhận tiền phúng điếu trong lễ viếng.
Cập nhật: Gia đình đưa tiễn cố nhạc sĩ Thanh Tùng về nơi an nghỉ cuối cùng - Ảnh 2.
 Nghi thức trước lễ viếng cố nhạc sĩ
Cập nhật: Gia đình đưa tiễn cố nhạc sĩ Thanh Tùng về nơi an nghỉ cuối cùng - Ảnh 3.
Cập nhật: Gia đình đưa tiễn cố nhạc sĩ Thanh Tùng về nơi an nghỉ cuối cùng - Ảnh 4.
 Gia đình cố nhạc sĩ Thanh Tùng đưa tiễn ông về nơi an nghỉ cuối cùng vào sáng nay 22/3
Cập nhật: Gia đình đưa tiễn cố nhạc sĩ Thanh Tùng về nơi an nghỉ cuối cùng - Ảnh 5.
 Gia đình cố nhạc sĩ nén những giọt nước mắt đau buồn trong lễ viếng
Cập nhật: Gia đình đưa tiễn cố nhạc sĩ Thanh Tùng về nơi an nghỉ cuối cùng - Ảnh 6.
 Cháu trai của nhạc sĩ Thanh Tùng đau buồn đưa tiễn ông
Cập nhật: Gia đình đưa tiễn cố nhạc sĩ Thanh Tùng về nơi an nghỉ cuối cùng - Ảnh 7.
 Gia đình nén nỗi đau, nhìn mặt cố nhạc sĩ lần cuối
Cập nhật: Gia đình đưa tiễn cố nhạc sĩ Thanh Tùng về nơi an nghỉ cuối cùng - Ảnh 8.
 Sổ tang lưu lại những nhắn nhủ cuối cùng của gia đình, bạn bè dành cho cố nhạc sĩ
Cập nhật: Gia đình đưa tiễn cố nhạc sĩ Thanh Tùng về nơi an nghỉ cuối cùng - Ảnh 9.
Cập nhật: Gia đình đưa tiễn cố nhạc sĩ Thanh Tùng về nơi an nghỉ cuối cùng - Ảnh 10.
 Những bức ảnh cố nhạc sĩ Thanh Tùng bên gia đình khi còn sống
Cập nhật: Gia đình đưa tiễn cố nhạc sĩ Thanh Tùng về nơi an nghỉ cuối cùng - Ảnh 11.
Cập nhật: Gia đình đưa tiễn cố nhạc sĩ Thanh Tùng về nơi an nghỉ cuối cùng - Ảnh 12.
 Không gian tưởng nhớ cố nhạc sĩ với những bức ảnh gia đình
Cập nhật: Gia đình đưa tiễn cố nhạc sĩ Thanh Tùng về nơi an nghỉ cuối cùng - Ảnh 13.
 Di ảnh của cố nhạc sĩ Thanh Tùng
Cập nhật: Gia đình đưa tiễn cố nhạc sĩ Thanh Tùng về nơi an nghỉ cuối cùng - Ảnh 14.
Cập nhật: Gia đình đưa tiễn cố nhạc sĩ Thanh Tùng về nơi an nghỉ cuối cùng - Ảnh 15.
  Nơi để linh cữu cố nhạc sĩ Thanh Tùng với những vòng hoa trắng ngập tràn không gian
Cập nhật: Gia đình đưa tiễn cố nhạc sĩ Thanh Tùng về nơi an nghỉ cuối cùng - Ảnh 16.
 Nhà sư làm lễ trước linh cữu cố nhạc sĩ
Nhạc sĩ Thanh Tùng sinh ngày 15 tháng 9 năm 1948 tại Khánh Hòa. 
Năm 6 tuổi  ông cùng cha mẹ ra Bắc và lập nghiệp tại đây. Sau đó ông sang học tại Nhạc viện Bình Nhưỡng, Triều Tiên và tốt nghiệp năm 23 tuổi.
Năm 1975, Thanh Tùng viết ca khúc đầu tay "Cây sầu riêng trổ bông" cho một vở cải lương. Từ đó, ông đã viết hơn 200 bài hát.
Từ năm 1971 đến 1975 Thanh Tùng là chỉ huy dàn nhạc Đài Tiếng nói Việt Nam II. Sau 1975, Thanh Tùng về sống tại Thành phố Hồ Chí Minh và là người có công xây dựng Dàn nhạc nhẹ Đài Truyền hình Thành phố Hồ Chí Minh và khai sinh nhóm hợp ca Những làn sóng nhỏ. Ông còn chỉ huy hợp xướng và chỉ đạo nghệ thuật Đoàn Ca múa Bông Sen. Thanh Tùng cũng là người đầu tiên đưa nhạc nhẹ chuyển soạn các ca khúc thành nhạc không lời như "Con kênh xanh xanh" của Ngô Huỳnh, "Cánh chim báo tin vui" của Đàm Thanh...
Nhạc sĩ Thanh Tùng đã cống hiến cho nền nhạc nhẹ Việt Nam hàng loạt những ca khúc nổi tiếng như: Trái tim không ngủ yên, Hát với chú ve con, Hoàng hôn màu lá, Chuyện tình của biển, Lời tỏ tình của mùa xuân, Ngôi sao cô đơn, Câu chuyện nhỏ của tôi, Hoa tím ngoài sân, Em và tôi, Phố biển, Mưa ngâu, Lối cũ ta về...
Vào năm 2008, ông không còn đi lại được sau một trận tai biến bất ngờ. Ông còn bị liệt bên phải, mất khả năng nói, bị tiểu đường và thận. Ông qua đời vào ngày 15 tháng 3 năm 2016 tại Bệnh viện Bạch Mai, Hà Nội.

Theo Vĩnh Biệt Mùa Hè / Trí Thức Trẻ

Nguồn: Kenh14.vn

Thứ Ba, 8 tháng 3, 2016

Chuyện như phim giữa Hà Nội: Gia đình hơn 40 năm nuôi “nhầm” con

Câu chuyện tưởng như chỉ có trên phim ảnh nhưng lại có thật ngay giữa lòng thủ đô Hà Nội khi bà Hạnh nuôi nhầm con và giấu kín câu chuyện suốt hơn 40 năm nay.

Hơn 40 năm đau xót giấu chuyện nhầm con
Mấy ngày nay, trên nhiều diễn đàn mạng liên tục chia sẻ câu chuyện đầy trớ trêu của một gia đình ở Hà Nội bị thất lạc đứa con ruột thịt của mình suốt hơn 40 năm vì bị nhầm lẫn ở nhà hộ sinh.
Chuyện như phim giữa Hà Nội: Gia đình hơn 40 năm nuôi “nhầm” con - Ảnh 1.
 Thông tin tìm con gái bị trao nhầm 42 năm trước mà người nhà bà Hạnh đăng tải trên mạng.
Theo đó, trên trang facebook cá nhân, chị N.L chia sẻ: "Tìm con gái bị trao nhầm tại nhà hộ sinh Ba Đình, Hà Nội. Tôi tên: Nguyễn Thị Mai Hạnh, ngày 10/10/1974 tôi sinh con gái ở nhà hộ sinh Ba Đình địa chỉ ngõ Phan Ích Huy, Ba Đình, Hà Nội (nay là nhà hộ sinh 12 Lê Trực).
Các cháu sau khi sinh được đánh số vào chân cùng một số với mẹ. Tôi được đánh là số 33 nhưng khi nhận con tôi lần đầu thì lại là cháu 32, lúc đó tôi và gia đình cũng biết là đã nhận nhầm con, và có đi tìm lại nhưng không thấy, các y tá bác sĩ nói là do lúc đi tắm bị mờ số nên nhận nhầm.
Chuyện như phim giữa Hà Nội: Gia đình hơn 40 năm nuôi “nhầm” con - Ảnh 2.
 Bà Hạnh chụp cùng hai con gái, chị Trang (đứng phía bên trái).
Chuyện như phim giữa Hà Nội: Gia đình hơn 40 năm nuôi “nhầm” con - Ảnh 3.
 Nhà hộ sinh nơi bà Hạnh bị nhầm con.
Do vậy tôi rất mong gia đình nào có con gái sinh tại thời điểm trên hoặc nhận con gái số 33 của tôi thì vui lòng liên hệ với tôi qua thông tin trên. Rất mong được gặp lại con gái do mình mang nặng sinh ra".
Ngay sau khi câu chuyện trên được chia sẻ đã nhận được rất nhiều sự quan tâm của cư dân mạng. Nhiều người ngỡ ngàng vì câu chuyện tưởng như chỉ xuất hiện trên phim ảnh lại diễn ra ngay giữa đời thường.
"Nếu có kiếp sau, con vẫn nguyện là con gái của cha mẹ"
Tìm về số địa chỉ trên, chúng tôi đã gặp được gia đình bà Nguyễn Thị Mai Hạnh (65 tuổi), người mẹ bị thất lạc con suốt hơn 40 năm qua. Trong căn nhà nhỏ nằm ngay ngã tư phố Quán Thánh (quận Ba Đình, Hà Nội), chị Tạ Thị Thu Vân (45 tuổi, con gái cả bà Hạnh) bùi ngùi cho biết, câu chuyện nhầm lẫn trên hoàn toàn có thật và xảy ra ngay chính tại gia đình chị.
Chuyện như phim giữa Hà Nội: Gia đình hơn 40 năm nuôi “nhầm” con - Ảnh 4.
 Ngôi nhà ở phố Quán Thánh nơi gia đình bà Hạnh đang sinh sống.
Chuyện như phim giữa Hà Nội: Gia đình hơn 40 năm nuôi “nhầm” con - Ảnh 5.
 Chị Vân kể lại câu chuyện tưởng như không thể đến với gia đình mình.
Chị Vân cho biết, chị được nghe mẹ kể lại, vào ngày 10/10/1974, bà Hạnh sinh người em gái ở nhà hộ sinh ở ngõ Phan Ích Huy, Ba Đình, Hà Nội (nay là nhà hộ sinh 12 Lê Trực).
"Mẹ tôi kể rằng, hôm đó bà được đánh số 33 ở chân, và sinh con thì cũng được đánh số như mẹ. Tuy nhiên, đến lúc nhận con thì mẹ tôi lại nhận số 32. Lúc đó, bà thắc mắc hỏi thì nữ hộ sinh bảo chắc do lúc tắm rửa số bị mờ. Tìm những đứa trẻ khác cận kề số thì các gia đình đều đã đưa về hết", chị Vân kể.
Người con khác số được đưa về nhưng bà Hạnh vẫn canh cánh trong lòng không yên và vẫn nghi ngờ rằng đứa bé này không phải con đẻ của mình. Nhưng rồi bà cho qua vì nghĩ rằng đứa con này đến với bà như một "nhân duyên" và vẫn hết lòng yêu thương, chăm sóc. Vợ chồng bà đặt tên con là Tạ Thị Thu Trang.
"Tuy nhiên, càng lớn em Trang càng có điểm không giống các anh em trong gia đình, hàng xóm cũng tỏ vẻ nghi ngờ vì những điểm khác biệt của em. Từ đó, mẹ tôi cũng bị một số người bên nội nghi ngờ, có người còn đặt điều nói rằng bà có quan hệ với người đàn ông khác khiến bà vô cùng khổ tâm. Tuy nhiên, mọi nghi ngờ lúc ở nhà hộ sinh bà đều kể với ông nên ông luôn tin tưởng bà", chị Vân bày tỏ.
Chuyện như phim giữa Hà Nội: Gia đình hơn 40 năm nuôi “nhầm” con - Ảnh 6.
 Nghe tin mình không phải con đẻ của bà Hạnh, chị Trang bị sốc nặng.
Mặc dù nhiều người bảo đi xét nghiệm, nhưng bà Hạnh và các con đều nhất quyết không nghe. Bà đều giấu kín mọi chuyện trong lòng. Sau này, bà Hạnh đã đến phòng hộ sinh tìm lại những gia đình từng sinh ngày đó để mong muốn có cơ hội tìm lại con nhưng theo gia đình cho biết, do hồ sơ quá lâu rồi nên tất cả đều đã hủy hết.
"Với Trang, gia đình tôi hết mực thương yêu, anh em trong nhà ai cũng yêu quý, đùm bọc lẫn nhau. Sợ rằng nếu sự thật không phải thế dì ấy sẽ sốc. Bởi vậy, sự thật giấu suốt mấy chục năm qua, không ai dám nói ra cho dì ấy biết", chị Vân kể tiếp.
Nhưng rồi, mãi đến khi tuổi cao, sức yếu, bà Hạnh vẫn canh cánh trong lòng, vẫn nghĩ sẽ có cơ hội tìm được người con mang nặng đẻ đau của mình nên đã quyết định nói ra toàn bộ sự thật bà đã giữ kín suốt 40 năm qua.
"Khi nói ra câu chuyện nhầm lẫn con ấy, Trang khóc rất nhiều, dường như dì ấy bị sốc nặng. Tuy nhiên, sự thật không thể giấu kín được nữa. Phải mất một thời gian dài dì ấy mới có thể tin", chị Vân tâm sự.
Ngồi cạnh chị gái mình, chị Trang bật khóc, nghĩ lại câu chuyện đau lòng nước mắt chị lại tuôn rơi.
Chuyện như phim giữa Hà Nội: Gia đình hơn 40 năm nuôi “nhầm” con - Ảnh 7.
 Chị Trang bật khóc và mong muốn tìm lại được cha mẹ của mình.
"Lúc nghe mẹ nói tôi bị nhầm ở nhà hộ sinh, tôi tưởng mẹ nói đùa. Nhưng rồi mẹ bảo đó là sự thật. Tôi như bị sốc nặng, tim đau nhói, không dám tin tôi bị thất lạc gia đình. Còn gia đình hiện tại tôi đang ở, yêu thương, đùm bọc tôi bao năm qua không phải bố mẹ đẻ của mình", chị Trang bật khóc.
Nói rồi, người phụ nữ ấy gạt đi những giọt nước mắt tâm sự tiếp: "Tôi luôn mãi coi đây là gia đình thực sự của mình, ở đây tôi có được tình thương thực sự của bố mẹ tôi, của các anh chị em tôi. Nhưng bản thân tôi cũng muốn tìm lại được gia đình thực sự của mình, tìm lại được bố mẹ mình. Đến đồ vật cũng đều có nguồn gốc, tôi cũng vậy, cũng muốn biết nguồn gốc thực sự của mình".
Chuyện như phim giữa Hà Nội: Gia đình hơn 40 năm nuôi “nhầm” con - Ảnh 8.
 "Dù mọi việc thế nào, gia đình luôn yêu mến dì ấy", chị Vân nói.
Theo chị Trang, hiện tại chị đã có 3 người con, gia đình ở Kim Liên (Hà Nội), hằng ngày chị bán hàng ăn sáng ở phố Quán Thánh.
"Chồng tôi khi biết chuyện cũng rất mong muốn tôi tìm được gia đình thực sự của mình. Tôi luôn coi các anh chị em trong nhà là ruột thịt. Nếu có kiếp sau tôi vẫn xin nguyện là con của cha mẹ đã nuôi dưỡng tôi khôn lớn như ngày hôm nay. Còn mong muốn hiện tại của tôi là muốn tìm lại được bố mẹ đẻ để sau này bản thân không phải nuối tiếc", chị Trang tâm sự thêm.
Theo Định Nguyễn / Trí Thức Trẻ


Nguồn: Kenh14.vn

Thứ Năm, 25 tháng 2, 2016

Facebook vừa có thay đổi lớn nhất trong lịch sử, bạn đã thấy chưa?

Facebook Reactions, sau một thời gian dài nghiên cứu và thử nghiệm, cuối cùng cũng sắp đến tay người dùng toàn cầu.

Theo nhiều tháng thử nghiệm tại nhiều quốc gia cùng tiến độ cập nhật rất thận trọng, nhiều trang công nghệ lớn mới đây cho biết tính năng Reactions của Facebook sắp được ông lớn mạng xã hội này cập nhật tới phần người dùng còn lại. Đến nay, có lẽ bạn cũng đã biết về Reactions sau nhiều lần đưa tin trước đó. Theo đó, khi được cập nhật, người dùng có nhấn vào nút giữ vào Like truyền thống dưới mỗi bài đăng để truy xuất thêm 5 emoji thể hiện cảm xúc nữa bao gồm "love"(yêu), "haha", "wow", "sad" (buồn) và "angy" (giận dữ).
Facebook vừa có thay đổi lớn nhất trong lịch sử, bạn đã thấy chưa? - Ảnh 1.
Một số người dùng Việt tại nước ngoài đã được trải nghiệm tính năng này.
Facebook vừa có thay đổi lớn nhất trong lịch sử, bạn đã thấy chưa? - Ảnh 2.
Facebook rất thận trọng trong việc tung ra Reactions vì rõ ràng đây là một yếu tố quan trọng trong hệ sinh thái Facebook.
Ý tưởng đằng sau Reactions đến từ hơn một năm trước. Khi ấy, Mark Zuckerberg cuối cùng cũng nhận ra rằng Facebook cần đưa ra nhiều cách thức hơn để người dùng tương tác với bài đăng vì lý do đơn giản không phải bài đăng nào được sinh ra cũng để… nhấn Like. "Mark tập hợp một nhóm nhân viên vào phòng và nói, "hey chúng ta đã nghe phản hồi từ người dùng rất, rất lâu rồi," Julie Zhuo, giám đốc thiết kế sản phẩm của Facebook nhớ lại. Ở thời điểm đó, người dùng có thể để lại một sticker hoặc để lại bình luận trên một bài đăng, bên cạnh việc nhấn Like. Tuy nhiên vào tháng 12 năm 2015, 1,44 tỷ người vào Facebook qua di động, khiến Facebook nhân ra rằng người dùng cần những cách thức mới nhanh, đơn giản và mang tính tương tác nhiều hơn để bộc lộ cảm xúc, do để lại bình luận trên những bàn phím ảo dường như quá mất thời gian với nhiều người.
Facebook vừa có thay đổi lớn nhất trong lịch sử, bạn đã thấy chưa? - Ảnh 3.
Các mẫu thiết kế Reactions khác nhau Facebook từng cần nhắc.
Được biết, ban đầu, với sự cố vấn của nhà tâm lý học Dacher Keltner (ông cũng cố vấn cho bộ phim hoạt hình nổi tiếng Insider Out), Facebook cần chọn từ 20 đến 25 emoji để bao trọn được cảm xúc của con người. Tuy nhiên, sau đó ông chốt lại rằng 20 là quá nhiều. Cuối cùng, Facebook quyết định chỉ tập trung vào những cảm xúc mà người dùng thường xuyên bộc lộ nhất. Zhuo và các cộng sự nghiên cứu tần xuất người dùng sử dụng các sticker, emoji và các bình luận một chữ và cuối cùng tìm ra được một số điểm chung trong "đại dương cảm xúc". Kết lại, chỉ có 5 biểu tượng emoji được thêm vào, bên cạnh nút Like.
 6 lựa chọn cuối cùng cho Facebook Reactions.
Theo thông báo từ Facebook, Reactions sẽ có mặt trên "diện rộng"bắt đầu từ hôm nay, áp dụng cho cả hệ điều hành Android, iOS và phiên bản web. Facebook nói thêm rằng Reactions sẽ được cập nhật cho cả trang cá nhân của người dùng và các trang (page) trên mạng xã hội này, đồng thời việc sử dụng Reactions cũng sẽ được ông lớn mạng xã hội kiểm soát.
(Tổng hợp)
Theo Cú Mèo / Trí Thức Trẻ


Nguồn: Kenh14.vn

Thứ Hai, 22 tháng 2, 2016

Hứa Vĩ Văn: "Phía sau một người nghệ sĩ thành công sẽ có một người nghệ sĩ thất bại"

"Tai tiếng, người này tạo ra được thì người khác cũng làm được, rồi tất cả cũng bị lãng quên nhanh chóng", Hứa Vĩ Văn chia sẻ.

3 tháng là thành viên GMC: Ca hát chưa bao giờ là đam mê thực sự trong tôi.
Thời gian còn là sinh viên, thấy mọi người đi hát có tiền, tôi cũng bắt đầu thử sức mình, chạy theo nghề ca sĩ. Kiểu như đó chỉ là sở thích nhất thời của tuổi trẻ, cảm thấy mình làm được thì làm thôi chứ không nghĩ ngợi gì.
Quãng ngày hoạt động trong nhóm GMC, tôi bị xử ép khá nhiều, về giờ giấc sinh hoạt và trả công lao động hoàn toàn không xứng đáng. Thời gian làm việc của nhóm còn hơn cả giờ hành chính, có hôm từ 9 giờ sáng đến 10 giờ đêm. Về nhà chỉ ngủ được vài tiếng rồi quay trở lại công việc. Những ngày chạy show đi tỉnh, nhóm phải tranh thủ giấc ngủ trên xe, sau khi diễn về thì ăn vội mì gõ. Vậy mà lương khi đó chỉ vài triệu đồng, trong khi thực tế thu nhập bọn tôi kiếm về gấp khoảng 300 lần con số kia.
Cảm thấy không ổn về giá trị nhận được từ công việc này, cộng thêm nội bộ bắt đầu lục đục do tính cách quá khác biệt, nhóm đi đến quyết định tan rã. Đây cũng là mong muốn chung của tất cả các thành viên chứ không riêng gì tôi. Nguyên nhân rã nhóm của GMC cũng là lý do chung chung mà các nhóm nhạc thời đó gặp phải. Mỗi cá nhân, mỗi con người đều nghĩ mình là số 1, khi tách ra sẽ hoạt động tốt hơn, có lợi hơn và mong muốn trở thành một ngôi sao riêng biệt.
Hứa Vĩ Văn: Phía sau một người nghệ sĩ thành công sẽ có một người nghệ sĩ thất bại - Ảnh 2.
Tôi thấy cách quản lý của những công ty giải trí ngày nay đến các nhóm nhạc rất hay. Ở chỗ họ cho phép các thành viên tách riêng ra hoạt động song song với công việc chung của nhóm mà vẫn có sự cân bằng tốt khi hợp lại. Không như ngày xưa, chỉ cần một thành viên được mời đóng phim là những người còn lại đã khó chịu ra mặt vì ganh tỵ.
Thời điểm làm ca sĩ của tôi phức tạp nhiều hơn bây giờ, phải có mối quan hệ, bợ đỡ, đánh đổi… nên tôi quyết định từ bỏ vì không thể cứ làm một công việc "có tiếng mà không có miếng" mãi được. Lý do khác nữa là làm ca sĩ cô đơn lắm. Tôi từng đi hát tỉnh một mình, tự chạy xe đến diễn rồi âm thầm đi về. Cuộc sống như vậy, buồn chứ. Hơn nữa, giới ca sĩ, cái tôi của họ lớn và tách biệt lắm. Ai cũng muốn độc tôn vị trí, thậm chí sắp xếp thứ hạng xuất hiện trong chương trình thôi cũng đủ sân si, tỵ nạnh. Hát thôi mà. Tôi thà về hát karaoke, hát giao lưu cho nhẹ nhàng.
Rời GMC cũng là lúc tôi đang đóng vai nam chính trong bộ phim "Sài Gòn Love Story" của Ngô Thanh Vân. Thời điểm đó, nhận được vai diễn lớn ở lĩnh vực điện ảnh không phải là chuyện đơn giản. Bước ngoặt này mở ra cho tôi cơ hội mới đến với nghiệp diễn. Năm đó tôi 24 tuổi.
Hứa Vĩ Văn: Phía sau một người nghệ sĩ thành công sẽ có một người nghệ sĩ thất bại - Ảnh 3.
Từng nhiều lần quyết định ngưng sự nghiệp.
Ở con đường diễn viên tôi cũng phải trải qua nhiều bôn ba, vùi dập để đi đến ngày hôm nay. Thậm chí trong suốt quãng thời gian làm nghề, tôi từng mấy lần quyết định từ bỏ bởi những áp lực của tuổi trẻ mình phải trải qua.
Có một thời gian tôi cảm thấy hình ảnh Hứa Vĩ Văn cứ bị một màu, na ná giống nhiều nam diễn viên khác. Chưa kể những vai diễn tôi đóng không phải nhân vật nào cũng hot, cũng hay. Mà nguyên nhân không hoàn toàn nằm ở phía mình. Đó còn phụ thuộc nhiều vào yêu cầu diễn xuất của ê-kíp, tính chất nhân vật trong kịch bản, xử lý hậu kỳ cùng nhiều yếu tố khác… Đóng hoài cũng vậy, không cảm thấy có sự phát triển mà sự cạnh tranh ở thị trường ngày càng cao, công việc ngày càng vơi đi, tôi quyết định dừng lại khi thấy sự nghiệp không đi về đâu.
Tôi lang bạt khoảng hai năm. Quãng thời gian đó, tôi "ăn nhờ ở đậu" nhà bà nội ở Mỹ trong vài tháng, ngày ngày tập tành viết văn, làm thơ, sáng tác rất nhiều thứ. Đến khi về Việt Nam, tôi lại "bám" vào ba mẹ, chơi với bạn bè trong giới underground, sống đời theo kiểu rất nghệ sĩ. Nói thẳng ra, thời điểm đó tôi chẳng biết làm gì, cứ mặc kệ mọi việc tới đâu thì tới. Tôi cũng có lúc nghĩ đến chuyện tìm một công việc khác để làm, từ đi bán bảo hiểm đến hàng đa cấp… Tuy nhiên vì mình là nghệ sĩ, bản thân có cái tôi riêng, nên thà chịu cảnh thất nghiệp.
Hứa Vĩ Văn: Phía sau một người nghệ sĩ thành công sẽ có một người nghệ sĩ thất bại - Ảnh 4.
Tôi quay lại công việc sau khi nhận lời mời đóng bộ phim "Thái sư Trần Thủ Độ". Lần đó, tôi có nhiều động lực lắm vì đây là dự án phim cổ trang khá lớn, được nhà nước đầu tư với kinh phí cao. Hơn ba năm trời rong ruổi cùng đoàn đi quay khắp nơi, cuối cùng phim lại không được chiếu. Thất vọng, nhưng tôi cũng không biết phải làm gì hơn. Sau đó, nhận lời đóng phim "Lời thú nhận của Eva", tôi phải xa nhà, ở lại Hà Nội thêm 6 tháng nữa. Nhiều lúc nhớ nhà lắm. Có những cuối tuần phải bỏ vài triệu đồng bay về thăm nhà hai ngày rồi lại trở lại công việc. Bộ phim này khá "hot" nhưng vẫn không mang về giải thưởng gì như kỳ vọng. Tôi lại có ý định muốn bỏ nghề lần hai.
Trên đường lên máy bay sang Mỹ thăm bà, tôi nhận được cú điện thoại từ chú Tất Bình – giám đốc hãng Phim Truyện 1 đương thời ngỏ lời muốn mời tôi đóng vai nam thứ cho bộ phim "Đam mê", tuyến nhân vật phản diện. Tôi nhận lời với chú vì tình nghĩa và đóng với tâm thế "cho vui". Bất ngờ, năm đó tôi được giải Cánh diều vàng cho hạng mục Nam diễn viên phụ. Đây là cú rẽ lớn, dẫn dắt tôi trở lại sự nghiệp một cách quyết tâm và nghiêm túc hơn.
Những người hại tôi vẫn đẹp, vẫn sống sờ sờ ra đấy
Nhiều người cũng đặt câu hỏi đến tôi rằng vì sao Hứa Vĩ Văn đóng phim đã lâu nhưng chưa mang về thành công lớn cho mình. Tôi lại thấy rằng yếu tố thành công của một nghệ sĩ không nằm ở việc họ có giỏi nghề hay không. Phía sau một người nghệ sĩ thành công thì sẽ có bên cạnh một người nghệ sĩ thất bại. Và hai người này lúc nào cũng phải cạnh tranh nhau. Đó mới là con đường nghệ sĩ đi.
Một người đứng số 1 trong làng nghệ thuật cũng là người tương đối "dễ sợ", bởi ngoài tài năng làm nghề, họ còn phải có bản lĩnh riêng để đấu với tất cả mọi người để giành vị trí này. Còn những người ở vị trí thấp hơn, có thể họ cũng gặp nhiều yếu tố trở ngại nào đó mới không thành công chứ chưa hẳn là thiếu sự cố gắng hay không có tài năng. Tôi nghĩ mọi người nên có cái nhìn trân trọng đến nghệ sĩ, đừng đánh giá nghệ sĩ theo kiểu "bạn chưa thành công, bạn thất bại, bạn chưa nổi tiếng, bạn không hot".
Hứa Vĩ Văn: Phía sau một người nghệ sĩ thành công sẽ có một người nghệ sĩ thất bại - Ảnh 5.
Tôi không chỉ từng nếm trải vấp ngã, tổn thương trong sự nghiệp mà còn nhiều những đắng cay khác trong cuộc sống. Và sau tất cả, tôi vẫn cố gắng gạt đi vết thương đó để rồi bước tiếp. Ở thời điểm này, tôi không còn quan tâm đến vị trí của mình nữa. Nhiệm vụ của tôi là nỗ lực hết mình trong công việc, còn việc khán giả muốn đánh giá tôi đang đứng ở đâu, thành công ra sao, giải thưởng thế nào… đã không còn là điều khiến tôi phải suy nghĩ nhiều.
Tôi cũng muốn khuyên các nghệ sĩ trẻ rằng nếu họ thực sự muốn theo đuổi nghề này thì hãy đi theo cái tâm của mình chứ đừng chạy theo scandal. Bởi tai tiếng, người này tạo ra được thì người khác cũng làm được, rồi tất cả cũng bị lãng quên nhanh chóng. Chỉ có giá trị chuyên môn là bản lĩnh lâu dài, khó đánh đổi. Giống như khi làm phim chiếu rạp mới biết được những cái tên hot nhờ scandal có bán được nhiều vé đâu. Trong khi đó, những nghệ sĩ nỗ lực bằng tài năng và cái duyên của mình như anh Thái Hoà, không cần vướng lùm xùm mà vẫn là "ông hoàng phòng vé" đấy thôi.
Hứa Vĩ Văn: Phía sau một người nghệ sĩ thành công sẽ có một người nghệ sĩ thất bại - Ảnh 6.
Trải qua mười mấy năm làm nghệ thuật, tôi chỉ muốn các anh em nghệ sĩ hãy thương mến nhau nhiều hơn, bớt sân si, mà hãy cạnh tranh nhau trong lành mạnh để mang đến một môi trường làm việc công bằng, hòa bình. Tôi thấy nhiều nghệ sĩ chỉ biết đến mình mà không bao giờ nhìn nhận sự cố gắng của người khác, trong khi xung quanh những đồng nghiệp của họ cũng đang cật lực làm việc chứ đâu phải không. Đó là điều đáng buồn trong showbiz hiện nay, bởi các bạn không chỉ tổn hại đến danh tiếng của mình mà còn đang làm việc tội ác khác là đi xóa sổ sức lao động của người khác đang nỗ lực từng ngày.
Tôi cũng không phải người chưa từng vướng vào điều tiếng hay bị đồng nghiệp hãm hại trong nghề, chỉ là không muốn kể đến. Chứ những người hại tôi khi xưa, họ vẫn còn sống sờ sờ, vẫn đẹp, vẫn nổi tiếng đấy thôi. Những gì họ làm với mình, tôi biết hết. Nhưng thôi, tôi cứ bỏ qua, gặp lại cũng đến chào hỏi vỗ vai bình thường. Tôi nghĩ rằng, nếu không phải mình là người bị hại thì cũng là người khác thôi, xem như vận xui, cái hạn mình phải gánh chịu ở thời điểm đó. Cứ từ bi hỉ xả, ai làm gì sai trái, có lúc họ sẽ lãnh cái nghiệp tương ứng.
Hứa Vĩ Văn: Phía sau một người nghệ sĩ thành công sẽ có một người nghệ sĩ thất bại - Ảnh 7.
Tôi không phải soái ca. Tôi muốn là người bình thường.
Khi được khán giả ưu ái gọi mình là người chuẩn "soái ca" nhất ở Việt Nam, tôi khá bất ngờ và rồi cảm thấy hơi "tội" cho mình. Vì thực tình tôi không phải "soái ca" mà đó chỉ là hình mẫu của nhân vật được xây dựng trong bộ phim và tôi buộc phải thể hiện sao cho trọn vẹn nhất. Thực tế, ngoài đời vẫn có nhiều người xứng đáng với danh xưng này hơn mình. Tôi biết bản thân còn quá nhỏ bé so với tiêu chuẩn này nên chưa bao giờ dám nhận. Là một diễn viên, tôi còn muốn được phát triển ở nhiều tuyến nhân vật hơn nữa chứ không phải vai soái ca này thôi.
Có hai mặt tích cực và tiêu cực cùng tồn tại khi tôi được gán tên gọi này. Tích cực ở đây là những lời khen, lời yêu mến từ người hâm mộ dành cho tôi và vai diễn. Tuy nhiên, tôi cũng đối diện với không ít những lời nói cho rằng Hứa Vĩ Văn cố gắng "cưa sừng làm nghé", làm soái ca… khiến bản thân cảm thấy áp lực. Tôi chỉ muốn mình là người bình thường mà thôi.
Thực ra tôi đã không còn quan tâm đến ngoại hình kể từ khi quyết tâm bước chân vào nghề diễn viên chuyên nghiệp. Tôi đã từng tăng, giảm cân thất thường để phù hợp với từng vóc dáng của nhân vật trong phim nên dần dần, không còn chú trọng quá nhiều đến bề ngoài. Khó khăn trong công việc của tôi không phải ở việc lấy sáu múi, lấy ngoại hình để tạo sức hút, mà chỉ đơn giản là tôi sợ có lúc mình mất cảm xúc hay không còn diễn xuất được nữa.
Hứa Vĩ Văn: Phía sau một người nghệ sĩ thành công sẽ có một người nghệ sĩ thất bại - Ảnh 8.
Trong tình cảm, tôi là người khá lãng mạn, nhưng cũng rất dễ chán, bởi tôi thuộc cung Ma Kết, tính chất cung hoàng đạo này là như vậy. Mặt khác, một phần trong tôi cũng là người sống hướng về gia đình nên tôi hy sinh cho họ nhiều hơn. Có những chuyện tình cảm riêng tư trong quá khứ, đôi khi tôi cam tâm bỏ qua hết. Một người như vậy sao có thể có được hạnh phúc cho riêng mình, huống hồ là cho người khác.
Ngoài 30, tôi cũng nghĩ về một mái ấm, nhưng cứ để mọi thứ tùy duyên. Là người hoạt động nghệ thuật, cuộc sống, suy nghĩ, thời gian vốn đã khác người bình thường nên tìm người thực sự hiểu và chấp nhận mình khó lắm. Tôi có được những thứ mà người khác không, thì ngược lại, buộc lòng tôi phải hy sinh những thứ mà mình ao ước từ cuộc sống của họ.
Ngay cả mẹ tôi từng nói rằng: "Làm mẹ của Hứa Vĩ Văn thì đã là người khác những người mẹ khác, phải làm những việc để người khác không đánh giá". Vậy nên nếu là người yêu của tôi, họ phải chịu đựng mọi thứ của một cuộc sống mà ở đó, áp lực từ việc giữ hình ảnh, cách cư xử hay đối mặt với nhiều ánh nhìn từ công chúng không bao giờ là bình thường, êm ả. Có ai hiểu được người nghệ sĩ phải sống thế nào đâu. Đôi khi buồn lắm, cũng phải cười.
Hứa Vĩ Văn: Phía sau một người nghệ sĩ thành công sẽ có một người nghệ sĩ thất bại - Ảnh 9.
Theo Nhật Duy - Ảnh: Vivian; Design: Nhật Ánh; Clip: Ruby / Trí Thức Trẻ

Nguồn: Kenh14.vn
ABC. Được tạo bởi Blogger.

Lưu trữ Blog

 

© 2013 Tin tức SAO. All rights resevered. Designed by Templateism

Back To Top